Thứ ba tuần bát nhật Phục Sinh

02:44 02/04/2424

45

TÔI ĐÃ TRÔNG THẤY VÀ NGƯỜI ĐÃ PHÁN VỚI TÔI NHỮNG ĐIỀU ẤY

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

Khi ấy, bà Ma-ri-a đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc. Nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giê-su, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: “Tại sao bà khóc?” Bà trả lời: “Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?” Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giê-su đã đứng đó, nhưng bà chưa biết là Chúa Giê-su. Chúa Giê-su hỏi: “Bà kia, sao mà khóc, bà tìm ai?” Tưởng là người giữ vườn, Ma-ri-a thưa: “Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người”. Chúa Giê-su gọi: “Ma-ri-a”. Quay mặt lại, bà thưa Người: “Ráp-bô-ni!” (nghĩa là “Lạy Thầy!”). Chúa Giê-su bảo bà: “Ðừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy đi báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con”.

Ma-ri-a Ma-đa-lê-na đi báo tin cho các môn đệ rằng: “Tôi đã trông thấy Chúa và Chúa đã phán với tôi những điều ấy”.

Suy niệm

CHÚA HIỆN RA VỚI BÀ MA-RI-A MA-ĐA-LÊ-NA

(Ga 20,11-18)

1. Hôm mai táng Đức Giê-su, vì ít thời gian, người ta đã xức thuốc thơm cách hối hả. Sáng ngày sau, mấy bà đã đưa thuốc thơm đến mồ để làm lại cách chu đáo hơn. Khi đến nơi, các bà thấy ngôi mộ trống vì xác Ngài không còn nữa. Và Chúa hiện ra để củng cố đức tin cho các bà và sai họ đi báo tin cho các Tông đồ. Bài tường thuật của thánh Gio-an hôm nay, ghi lại việc Đức Giê-su Phục sinh hiện ra với bà Ma-ri-a Ma-đa-lê-na.

2. Khi thấy mồ Chúa mở toang, xác Chúa không còn trong mồ, bà Ma-ri-a Ma-đa-lê-na chạy về báo tin cho các môn đệ Chúa. Mặc dầu bán tín bán nghi, hai ông Phê-rô và Gio-an cũng chạy ra mộ xem thực hư thế nào. Ma-ri-a Ma-đa-lê-na cũng chạy ra theo, ông Phê-rô và Gio-an, sau khi quan sát kỹ và thấy rõ xác Chúa không còn, hai ông ra về, một mình bà Ma-ri-a Ma-đa-lê-na ở lại mộ, ngậm ngùi, khóc lóc, thương nhớ Chúa, và Chúa đã hiện ra với bà, lúc đầu bà không nhận ra, nhưng sau một vài câu trao đổi, bà nhận ra Chúa và Chúa bảo bà hãy mau vể kể lại cho các môn đệ hiện đang ở trong nhà Tiệc ly.

3. Bà Ma-ri-a tức tốc chạy về nhà gặp các môn đệ đang nóng lòng chờ đợi. Họ vây quanh  bà và hỏi: ”Ma-ri-a, chị hãy nói đi, chị đã thấy gì”? Bà Ma-ri-a đáp: ”Tôi đã thấy Chúa, Chúa đã hiện ra với tôi, Chúa gọi tên tôi và Chúa phán: ”Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con, về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con”. Những lời bà Ma-ri-a nói đã phá tan mọi lo lắng, nghi ngờ nơi các Tông đồ, và lòng các ông tràn ngập vui mừng.

4. Niềm tin và sự gặp gỡ của con người với Đấng Phục Sinh thường đến sau những đổ vỡ, mất mát, thất bại và khổ đau. Điều này đã diễn ra với hầu hết các môn đệ của Đức Giê-su. Vào giữa lúc họ buồn bã quay về làng cũ, họ gặp Ngài. Vào giữa lúc họ từ bỏ con đường đi theo Ngài để trở về sau chuyến bôn ba của cuộc sống, Ngài đến với họ. Ngài cũng đến với họ khi họ giam mình trong sợ hãi, buồn phiền. Ma-ri-a Ma-đa-lê-na cũng được gặp Ngài giữa tiếng khóc than. Chính lúc bà tưởng mình đã mất tất cả, Ngài đã đến với bà.

5. Quả thật, Đấng Phục sinh thường đến với con người vào những lúc bất ngờ nhất và dưới những hình dạng con người không hề chờ đón. Hầu hết trong mọi trường hợp, Ngài đến với họ như người vô danh, một người mà họ không thể nhận ra tức khắc. Phục sinh là một biến cố lịch sử, nhưng không có bất cứ một người nào đã chứng kiến giây phút lịch sử ấy, từ các môn đệ cho đến chúng ta ngày nay.

Để tin nhận Ngài, con người luôn làm bước nhảy vọt trong các biến cố của cuộc sống, những biến cố ấy thường là những mất mát, thất bại và khổ đau. Cần phải trải qua đau khổ để đến vinh quang, đó là định luật của niềm tin, phép rửa nhờ đó chúng ta trở thành tín hữu Ki-tô, không đương nhiên biến chúng ta thành những người thông minh đĩnh đạc hay may mắn thịnh vượng hơn người. Nhưng chúng ta phải xem mình là những người may mắn nhất, bởi vì giữa tăm tối của cuộc sống, chúng ta vẫn còn nhận ra được ánh sáng; giữa những đổ vỡ, mất mát, thất bại và khổ đau, chúng ta vẫn tiếp tục tin tưởng (Mỗi ngày một tin vui).

6. Lúc này lúc khác – qua những biến cố, những dữ kiện – Chúa vẫn lên tiếng gọi thẳng tên chúng ta nhằm để chúng ta biết Người sống lại và hằng sống… Những lần gọi thẳng tên như thế sẽ giúp chúng ta bình an và đi tới để nói cho mọi người rằng : chúng ta có Chúa Sống lại cùng đi…

Cô bé đi học về muộn… Ở nhà bố mẹ rất lo…

Thấy cô về, bố mẹ hỏi xem cô đã đi đâu và làm gì?

– Con dừng lại giúp bạn con… Xe đạp của bạn con bị hỏng.

– Nhưng con đâu có biết sửa xe?

– Đúng ạ! Nhưng con dừng lại để cùng khóc với bạn ấy.

7. Truyện: Cần biết tên từng người.

Dù bà Ma-ri-a không còn thấy gì và không nhận ra ai nữa cả, nhưng khi Đức Giê-su gọi tên bà thì tất cả bừng sáng trở lại, “Ta biết các chiên Ta… Chiên Ta biết tiếng Ta…”. Chúa cũng biết đích danh mỗi người chúng ta và gọi đúng tên chúng ta. Phần chúng ta có nhận ra tiếng Ngài không?

Một sinh viên Cao đẳng sư phạm đến thực tập tại một trường nọ. Chỉ trong hai tuần, anh nhớ tên tất cả các học sinh trong lớp. Anh gọi từng em như một người bạn thân.

Sau khi tốt nghiệp, anh lại được phân công về dạy tại trường đó. Lập tức, tất cả những học sinh thân yêu của anh tụ tập xung quanh. Anh chỉ và gọi đích danh từng em. Các em rất vui mừng.

Tất cả các em đều được gọi nhưng chỉ có một em mà anh không thể nhớ tên. Em xấu hổ bỏ chạy và khóc. Anh rất ngượng ngùng.

Tên người thật quan trọng (góp nhặt)

Lm. Giu-se Đinh Lập Liễm