Thứ sáu tuần bát nhật Phục Sinh.

04:39 05/04/2424

51

CHÚA GIÊSU ĐẾN  CẦM BÁNH VÀ CÁ TRAO CHO ĂN 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an.

Khi ấy, lúc các môn đệ đang ở bờ biển Ti-bê-ri-a, Chúa Giêsu lại hiện đến. Công việc đã xảy ra như sau: Si-mon Phê-rô, Tô-ma cũng gọi là Ði-đy-mô, Na-tha-na-en quê tại Ca-na xứ Ga-li-lê-a, các con ông Giê-bê-đê, và hai môn đệ nữa đang ở với nhau. Si-mon Phê-rô bảo: “Tôi đi đánh cá đây”. Các ông kia nói rằng: “Chúng tôi cùng đi với ông”. Mọi người ra đi xuống thuyền. Nhưng đêm ấy các ông không bắt được con cá nào. Lúc rạng đông, Chúa Giê-su hiện đến trên bờ biển, nhưng các môn đệ không biết là Chúa Giê-su. Người liền hỏi: “Này các con, có gì ăn không?” Họ đồng thanh đáp: “Thưa không”. Chúa Giê-su bảo: “Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ được”. Các ông liền thả lưới và hầu không kéo nổi lưới lên, vì đầy cá. Người môn đệ Chúa Giê-su yêu, liền nói với Phê-rô: “Chính Chúa đó”. Si-mon Phê-rô nghe nói là Chúa, liền khoác áo vào, vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các môn đệ khác chèo thuyền vào và kéo lưới đầy cá theo, vì không còn xa đất bao nhiêu, chỉ độ hai trăm thước tay.

Khi các ông lên bờ, thấy có sẵn lửa than, trên để cá và bánh. Chúa Giêsu bảo: “Các con hãy mang cá mới bắt được lại đây”. Si-mon Phê-rô xuống thuyền kéo lưới lên bờ. Lưới đầy toàn cá lớn; tất cả được một trăm năm mươi ba con. Dầu cá nhiều đến thế, nhưng lưới không rách.

Chúa Giê-su bảo rằng: “Các con hãy lại ăn”. Không ai trong đám ngồi ăn dám hỏi: “Ông là ai?” Vì mọi người đã biết là Chúa. Chúa Giê-su lại gần, lấy bánh trao cho các môn đệ; Người cũng cho cá như thế. Ðây là lần thứ ba, Chúa Giê-su đã hiện ra với môn đệ khi Người từ cõi chết sống lại.

Suy niệm

CHÚA HIỆN RA Ở BỜ BIỂN HỒ TIBÊRIA

(Ga 21,1-14)

1. Bài Tin Mừng hôm nay là phần cuối của Tin Mừng Gio-an. Gio-an viết để tường thuật về việc Chúa hiện ra với các Tông đồ trên bờ biển hồ Ti-bê-ri-a. Nhờ mẻ cá lạ mà các Tông đồ nhận ra Chúa. Người đầu tiên nhận ra Chúa là Gio-an, và kế đến là các Tông đồ khác. Cuối cùng, là một bữa ăn thân mật bên bờ hồ  sau khi Thầy trò đã nhận ra nhau.

2. Tin mừng cho biết, lúc đó ông Phê-rô cùng 6 ông khác là Tô-ma, Na-tha-na-en, Gia-cô-bê, Gio-an và hai môn đệ khác không kể rõ tên, tất cả là bảy người. Đêm hôm đó các ông cùng nhau đi thả lưới bắt cá nhưng vất vả suốt đêm mà không bắt được con cá nào. Đến gần sáng, các ông chèo thuyền vào gần bờ thì có một người lạ đứng trên bờ hỏi các ông có bắt được gì không và bảo các ông thả lưới bên phải thuyền, các ông làm theo đề nghị đó, và thật lạ lùng, cá đâu nhiều đến nỗi không sao kéo thuyền vào được.

3. Tin Mừng còn cho biết, các môn đệ bắt được 153 con cá lớn mà lưới không bị rách. Các nhà chú giải Thánh Kinh vẫn xem con số 153 là tượng trưng cho 153 loài cá dưới biển. Cũng cần phải nói thêm rằng, chi tiết “lưới nhiều cá mà không bị rách, thuyền chở nặng gần chìm” cũng là một ý nghĩa biểu tượng mà tác giả Tin Mừng muốn chuyển tải. Giáo hội qui tụ muôn dân nhưng vẫn đủ chỗ, không bao giờ thiếu chỗ cho các công dân gia nhập Nước Trời, và ân sủng của Thiên Chúa mà các chứng nhân mang đến cho mọi người không bao giờ bị vơi.

4. Đức Giê-su đã chọn các Tông đồ để họ tiếp tục sứ mệnh của Ngài. Nhưng rồi trong cuộc sống theo Chúa, cũng có những lúc thăng trầm, nhất là các ông đã bị thử thách nặng nề với cái chết của Đức Giê-su trên Thập giá.  Đó là mầu nhiệm mà lúc đầu các ông không hiểu, mặc dầu nhiều lần Đức Giê-su đã loan báo và giải thích về cái chết có giá trị cứu rỗi của Ngài.

Trong lúc các ông trở về với nghề cũ tại biển hồ Ti-bê-ri-a và tâm hồn chở đợi một dấu lạ gì đó từ Chúa Giê-su Phục sinh. Chính lúc đó, Đức Giê-su hiện ra, và một lần nữa, Ngài thực hiện phép lạ mẻ cá lạ lùng để qua đó Ngài tái xác nhận rằng Thiên Chúa không thay đổi chương trình cứu rỗi của Ngài; Ngài vẫn trung thành với lời mời gọi và sứ mệnh đã trao cho các môn đệ. Con số 153 con cá ở đây tượng trưng cho mọi dân tộc trên thế giới, đã đến lúc các Tông đồ phải làm chứng cho Chúa nơi mọi dân tộc (Mỗi ngày một tin vui).

5. Qua phép lạ mẻ lưới lạ lùng, Đức Giê-su muốn bảo cho các Tông đồ biết trước Giáo hội của Ngài sẽ được phổ biến khắp nơi dưới quyền lãnh đạo của Phê-rô và không quyền lực nào có thể làm cho tan rã vì Giáo hội của Ngài được xây trên nền tảng vững chắc. Vì danh Chúa, các ông phải mạnh dạn tuyên xưng đức tin và bảo vệ Giáo hội: ”Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm” (Cv 5,29).

Bài học mà Chúa dạy các môn đệ hôm nay là các ông phải tùy thuộc vào ơn Chúa và quyền năng của Ngài, chứ không dựa vào khả năng chuyên môn của mình. Trong việc thi hành chương trình cứu độ, Chúa dùng các ông như những dụng cụ tầm thường nhưng dụng cụ ấy lại hữu hiệu khi biết vâng theo ý Chúa và nhiệt tình cộng tác dưới sự hướng dẫn của Ngài.

6. Đức Giê-su Phục sinh tuy không còn hiện diện một cách xác thể để các môn đệ có thể chạm đến Ngài, nhưng Ngài vẫn hiện diện với họ một cách vô hình: ”Thầy sẽ ở với các con mọi ngày cho đến tận thế”, và chắc chắn sẽ xuất hiện đúng lúc để giúp cho công việc đã trao cho họ được trổ sinh hoa trái. Điều cần thiết là họ phải tuân theo mệnh lệnh của Ngài, bởi vì “Không có Thầy, các con không thể làm gì được”.

7. Chúng ta đã từng cảm thấy vô vọng trước những hoàn cảnh đau khổ, thiếu thốn, lo lắng, gian nan… trong cuộc sống, trong hành trình ra khơi với trách nhiệm, với sứ vụ. Hãy tin vào sức mạnh tình yêu của Thiên Chúa, Ngài sẽ thay đổi được tất cả, dù với chỉ hạt bụi: Trở nên người sống động theo hình ảnh của Thiên Chúa (St 2,7) hòn đá có thể trở nên con cái Áp-ra-ham (x. Mt 3,9).

8. Truyện: Ngài đi đâu đó?

Câu chuyện “Quo vadis” được kể như sau: Phê-rô đến Rô-ma giữa lúc hoàng đế Nê-rông đang bắt bớ đạo. Nhiều người đã chịu tử đạo. Tình thế nguy kịch, các tín hữu khuyên Phê-rô chạy trốn ra khỏi thành, để còn người duy trì và giữ vững đạo Thánh.

Khi ra khỏi cổng, Phê-rô gặp Chúa vác thập giá đi vào thành Rô-ma. Ông lên tiếng hỏi: ”Quo vadis”, nghĩa là Ngài đi đâu đó? Chúa trả lời: ”Thầy đi vào Rô-ma  để cho người ta đóng đinh một lần nữa”. Ông chợt hiểu và quay lại Rô-ma. Ông an ủi và giúp đỡ các tín hữu sắp chịu cực hình giữ vững niềm tin.

Sau khi chứng kiến các tín hữu bị làm mồi cho thú dữ ăn thịt, bị hỏa thiêu trên một rừng thập giá, thì chính ông cũng bị đóng đinh ngược, đầu quay xuống đất, theo lời ông xin, vì ông nghĩ mình không xứng đáng được đóng đinh như Thầy.

Lm. Giuse Đinh Lập Liễm